Giữa những ngày đầu xuân, khi sắc đào còn e ấp trong gió lạnh Hà thành, có một không gian mà thời gian dường như chậm lại. Ở đó, không phải tiếng xe cộ hay nhịp sống vội vàng, mà là tiếng đàn đáy trầm sâu, tiếng phách gõ nhịp đều đặn, tiếng trống chầu vang lên từng hồi điểm xuyết.